Tôi vừa đọc được điều gì đó khiến tôi suy nghĩ về tình hình ở Los Angeles. Hóa ra chính quyền tiểu bang hiện xem một người là nghèo nếu thu nhập dưới 84.850 đô la mỗi năm. Đúng vậy, dưới 85 nghìn đô la. Đối với một gia đình ba người, ngưỡng này là 109.050 đô la. Có vẻ vô lý, phải không?



Lý do khá rõ ràng: chi phí sinh hoạt đã trở nên hoàn toàn không thể chịu đựng nổi. Trong 12 năm qua, đã biến mất khoảng 200 nghìn căn hộ cho thuê dưới 1.000 đô la. Trong khi đó, giá trung bình của một căn nhà trong khu vực đã vượt quá một triệu đô la. Và chúng ta không nói về các bất động sản cao cấp, mà là những ngôi nhà bình thường.

Điều thú vị là cuộc khủng hoảng này không chỉ riêng ở Los Angeles. San Diego, Orange và Santa Barbara đều đối mặt với tình hình tương tự. Ở các quận đó, ngưỡng thu nhập thấp đã tăng từ 92 nghìn lên 98 nghìn đô la mỗi năm. Đó gần như là câu chuyện giống nhau.

Các nhà phân tích tài chính đang chỉ ra điều mà tôi thấy quan trọng: con số 100 nghìn đô la từng là biểu tượng của thành công và an toàn tài chính, giờ đây không đủ để sống đàng hoàng ở nhiều thành phố lớn của Mỹ. Thực tế, ở 25 trong số 100 thành phố lớn nhất đất nước, mức thu nhập đó thậm chí còn không đủ chi tiêu cơ bản.

Điều này phản ánh một khoảng cách ngày càng sâu giữa những gì được coi là khả thi về mặt kinh tế và thực tế của thị trường. Nghèo đói ở Los Angeles và các đô thị lớn khác của Mỹ đang được định nghĩa lại vì các tiêu chuẩn truyền thống đơn giản đã không còn phù hợp nữa. Đây là một lời nhắc nhở rằng các chỉ số kinh tế cần được cập nhật liên tục để phản ánh đúng thực tế cuộc sống của mọi người.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim