Nhạc soft rock từng chiếm lĩnh toàn cầu trong lĩnh vực nhạc pop với một bàn tay sắt. Trong thập niên 1970, những giai điệu mượt mà và lời ca đầy cảm xúc của thể loại này đã định hình một thời kỳ. Tuy nhiên, những gì lên cao rồi cũng phải xuống. Thập niên 80 chứng kiến sự sụp đổ ngoạn mục của thể loại này, từ một lực lượng thống trị bảng xếp hạng trở thành trò cười của văn hóa. Nhưng đây là phần câu chuyện trở nên hấp dẫn: soft rock không bị chôn vùi mãi mãi. Trong những năm gần đây, thể loại âm nhạc thường bị hiểu lầm này đã trải qua một sự hồi sinh bất ngờ và đáng kể, chứng minh rằng âm nhạc tốt vượt qua xu hướng và sự kiểm soát của các thế hệ.
Một bộ phim tài liệu ghi lại hành trình phức tạp của thể loại
Paramount+ đã phát hành một series phim tài liệu gồm ba phần mang tên Sometimes When We Touch, mô tả tỉ mỉ câu chuyện không tưởng này. Series được cấu trúc dựa trên ba chương ý niệm: “Thống trị”, “Sụp đổ”, và “Hồi sinh”—mỗi tiêu đề thể hiện một giai đoạn khác nhau trong sự tiến hóa của thể loại. Thông qua những đoạn phim lưu trữ hiếm gặp và các cuộc phỏng vấn thẳng thắn với các huyền thoại trong ngành, bộ phim tài liệu trình bày một bức chân dung toàn diện về ý nghĩa văn hóa và ảnh hưởng lâu dài của soft rock đối với nhạc đương đại.
Sức mạnh của câu chuyện trong bộ phim nằm ở khả năng tiết lộ những câu chuyện ít người biết đằng sau các bản hit mang tính biểu tượng. Lấy ví dụ, bài hát tiêu đề: “Sometimes When We Touch” được sáng tác năm 1973 bởi nhạc sĩ người Canada Dan Hill cùng Barry Mann. Khi mới 19 tuổi, Hill đã viết bài ballad này với một động lực cá nhân sâu sắc—anh hy vọng bài hát sẽ thuyết phục bạn gái bỏ người yêu khác và cam kết chỉ với anh. Trớ trêu thay, chiến lược này phản tác dụng; người phụ nữ cuối cùng đã chọn người đàn ông khác và chuyển đến Hoa Kỳ, để lại Hill với một bản hit bán chạy như kim cương nhưng trái tim chưa trọn vẹn.
Các nghệ sĩ huyền thoại nhìn lại thời hoàng kim của soft rock
Series phim có sự góp mặt của một đội ngũ ấn tượng các nhà tiên phong của soft rock và các nhà quan sát đương đại. Air Supply, nhóm nhạc Úc đứng sau “All Out of Love”, nhận được nhiều thời lượng trên màn hình, vì nhóm này có thể xem như biểu tượng của thời kỳ ballad quyền lực. Kenny Loggins (“This Is It”), Ray Parker Jr. (“A Woman Needs Love”), Rupert Holmes (“Escape: The Piña Colada Song”), và Toni Tennille (“Love Will Keep Us Together”) đều đóng góp những góc nhìn cá nhân sâu sắc về quá trình sáng tạo của họ.
Ngoài các kiến trúc sư của soft rock cổ điển, bộ phim tài liệu còn kết hợp các quan điểm từ các nghệ sĩ đương đại như LA Reid, Richard Marx, Sheryl Crow, Stewart Copeland, Susanna Hoffs, và John Ondrasik. Những cuộc trò chuyện xuyên thế hệ này tiết lộ cách các nguyên tắc nền tảng của soft rock—chân thực, dễ tổn thương cảm xúc, và sự tinh tế trong giai điệu—vẫn còn vang vọng trong các nhạc sĩ hiện đại thuộc nhiều thể loại, bao gồm cả metal nhẹ và pop-rock tiến bộ.
Khám phá các khoảnh khắc then chốt và các mối hợp tác
Một số phần trong phim đi sâu vào các khoảnh khắc biến đổi trong lịch sử thể loại. Bộ phim khám phá mối quan hệ phức tạp và đôi khi gây tranh cãi giữa Captain & Tennille, làm sáng tỏ các động lực đã hình thành nên âm thanh đặc trưng của nhóm. Một phần khác tập trung vào việc phục hồi di sản của Ray Parker Jr., vượt ra ngoài liên kết của ông với chủ đề Ghostbusters để làm nổi bật những đóng góp đáng kể của ông trong sự tiến hóa của soft rock. Thêm vào đó, series còn xem xét cách các sự hợp tác giữa Kenny Loggins và Michael McDonald đã thúc đẩy sự trỗi dậy của hiện tượng ca sĩ-nhà sáng tác, ảnh hưởng đến hàng thập kỷ của nhạc pop và rock.
Tại sao soft rock lại có sự trỗi dậy bất ngờ
Bộ phim đặt ra một giả thuyết hấp dẫn: ba sự kiện văn hóa dường như không liên quan đã kích hoạt quá trình phục hồi của soft rock. Thảm họa 11/9 đã tạo ra một nhu cầu cảm xúc về âm nhạc an ủi. Sự hồi sinh của nhạc Broadway đã mang lại sự trân trọng mới đối với các sáng tác kịch tính, đầy cảm xúc. Điều bất ngờ nhất là, sự xuất hiện của hip hop thực sự đã mở ra các con đường trở lại soft rock—khi các nhà tiên phong của hip hop đã lấy mẫu các bản ghi jazz và R&B, nhiều trong số đó có điểm chung với DNA của soft rock. Như Darryl “DMC” Daniels của Run DMC đã nói một cách hùng hồn trong series, “Không có Bob James, sẽ không có hip hop,” thừa nhận ảnh hưởng của nghệ sĩ chơi đàn piano jazz qua các thể loại.
Khoảnh khắc lan truyền thay đổi mọi thứ
Điểm ngoặt xảy ra qua một phương tiện không ngờ tới: YouTube. Một loạt video lan truyền ca ngợi “Yacht Rock”—một thuật ngữ mang tính châm biếm nhưng lại nâng cao vị thế văn hóa của thể loại—đã khơi dậy sự quan tâm mới mẻ từ giới trẻ. Cụm từ này, từng bị chế nhạo, nay trở thành biểu tượng danh dự. Những gì bắt đầu như một sự trân trọng mang tính mỉa mai đã biến thành sự nhiệt huyết chân thành, tạo ra các ban nhạc lưu diễn chuyên biểu diễn các bản hit soft rock từ thập niên 70 và 80, và nuôi dưỡng một lượng fan hoàn toàn mới.
Khám phá những sự thật bất ngờ và lịch sử ẩn giấu
Một khía cạnh đặc biệt hấp dẫn của Sometimes When We Touch là cách nó tiết lộ các ý nghĩa sâu xa và ảnh hưởng ẩn chứa trong các bản nhạc cổ điển. Bộ phim tài liệu làm bất ngờ khán giả với những mối liên hệ không ngờ—bao gồm cả việc tiết lộ bản nhạc soft rock nào giữ kỷ lục về số lượng bản cover nhiều nhất. Ngay cả những người yêu nhạc kỳ cựu cũng sẽ thấy điều này thật sự mở mắt.
Series còn làm sáng tỏ sự tinh vi về kỹ thuật của thể loại và ảnh hưởng của nó đối với các phong trào âm nhạc sau này, chứng minh rằng soft rock chưa bao giờ là thể loại đơn giản, ngọt ngào như những người phản đối từng nói.
Những suy nghĩ cuối cùng về một thể loại bị hiểu lầm
Sometimes When We Touch thành công rực rỡ trong nhiệm vụ của mình: khôi phục phẩm giá và tính phân tích cho một thể loại âm nhạc đã bị coi thường lâu nay. Trong khi soft rock thường bị chế nhạo và bị loại trừ về mặt thương mại trong một số giai đoạn, bộ phim đã đưa ra một lý lẽ thuyết phục rằng sự nhấn mạnh của thể loại này vào sự khéo léo trong giai điệu, tính xác thực cảm xúc, và các sắp xếp tinh vi đã tạo ra một dấu ấn văn hóa lâu dài. Dù qua ảnh hưởng trực tiếp hay sự trân trọng hoài cổ, soft rock vẫn tiếp tục định hình nhạc đương đại qua nhiều thể loại và đối tượng khán giả.
Bộ phim nhắc nhở chúng ta rằng giá trị văn hóa vượt qua các chu kỳ xu hướng, và rằng âm nhạc có chân thực cảm xúc và tính nghệ thuật chân chính sẽ luôn tìm thấy khán giả của nó—dù phải sau nhiều thập kỷ bị coi thường không xứng đáng.
CHI TIẾT SERIES
Tiêu đề:Sometimes When We Touch
Tập: 3
Thể loại: Phim tài liệu
Nền tảng: Paramount+
Nghệ sĩ nổi bật: Air Supply, Ambrosia, Captain & Tennille, The Carpenters, Christopher Cross, Hall & Oates, Kenny Loggins, Lionel Richie, Michael McDonald, và các nghệ sĩ khác
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Sự Trỗi Dậy, Sụp Đổ Và Sự Trở Lại Thứ Hai Của Soft Rock: Những Điều Bạn Cần Biết
Nhạc soft rock từng chiếm lĩnh toàn cầu trong lĩnh vực nhạc pop với một bàn tay sắt. Trong thập niên 1970, những giai điệu mượt mà và lời ca đầy cảm xúc của thể loại này đã định hình một thời kỳ. Tuy nhiên, những gì lên cao rồi cũng phải xuống. Thập niên 80 chứng kiến sự sụp đổ ngoạn mục của thể loại này, từ một lực lượng thống trị bảng xếp hạng trở thành trò cười của văn hóa. Nhưng đây là phần câu chuyện trở nên hấp dẫn: soft rock không bị chôn vùi mãi mãi. Trong những năm gần đây, thể loại âm nhạc thường bị hiểu lầm này đã trải qua một sự hồi sinh bất ngờ và đáng kể, chứng minh rằng âm nhạc tốt vượt qua xu hướng và sự kiểm soát của các thế hệ.
Một bộ phim tài liệu ghi lại hành trình phức tạp của thể loại
Paramount+ đã phát hành một series phim tài liệu gồm ba phần mang tên Sometimes When We Touch, mô tả tỉ mỉ câu chuyện không tưởng này. Series được cấu trúc dựa trên ba chương ý niệm: “Thống trị”, “Sụp đổ”, và “Hồi sinh”—mỗi tiêu đề thể hiện một giai đoạn khác nhau trong sự tiến hóa của thể loại. Thông qua những đoạn phim lưu trữ hiếm gặp và các cuộc phỏng vấn thẳng thắn với các huyền thoại trong ngành, bộ phim tài liệu trình bày một bức chân dung toàn diện về ý nghĩa văn hóa và ảnh hưởng lâu dài của soft rock đối với nhạc đương đại.
Sức mạnh của câu chuyện trong bộ phim nằm ở khả năng tiết lộ những câu chuyện ít người biết đằng sau các bản hit mang tính biểu tượng. Lấy ví dụ, bài hát tiêu đề: “Sometimes When We Touch” được sáng tác năm 1973 bởi nhạc sĩ người Canada Dan Hill cùng Barry Mann. Khi mới 19 tuổi, Hill đã viết bài ballad này với một động lực cá nhân sâu sắc—anh hy vọng bài hát sẽ thuyết phục bạn gái bỏ người yêu khác và cam kết chỉ với anh. Trớ trêu thay, chiến lược này phản tác dụng; người phụ nữ cuối cùng đã chọn người đàn ông khác và chuyển đến Hoa Kỳ, để lại Hill với một bản hit bán chạy như kim cương nhưng trái tim chưa trọn vẹn.
Các nghệ sĩ huyền thoại nhìn lại thời hoàng kim của soft rock
Series phim có sự góp mặt của một đội ngũ ấn tượng các nhà tiên phong của soft rock và các nhà quan sát đương đại. Air Supply, nhóm nhạc Úc đứng sau “All Out of Love”, nhận được nhiều thời lượng trên màn hình, vì nhóm này có thể xem như biểu tượng của thời kỳ ballad quyền lực. Kenny Loggins (“This Is It”), Ray Parker Jr. (“A Woman Needs Love”), Rupert Holmes (“Escape: The Piña Colada Song”), và Toni Tennille (“Love Will Keep Us Together”) đều đóng góp những góc nhìn cá nhân sâu sắc về quá trình sáng tạo của họ.
Ngoài các kiến trúc sư của soft rock cổ điển, bộ phim tài liệu còn kết hợp các quan điểm từ các nghệ sĩ đương đại như LA Reid, Richard Marx, Sheryl Crow, Stewart Copeland, Susanna Hoffs, và John Ondrasik. Những cuộc trò chuyện xuyên thế hệ này tiết lộ cách các nguyên tắc nền tảng của soft rock—chân thực, dễ tổn thương cảm xúc, và sự tinh tế trong giai điệu—vẫn còn vang vọng trong các nhạc sĩ hiện đại thuộc nhiều thể loại, bao gồm cả metal nhẹ và pop-rock tiến bộ.
Khám phá các khoảnh khắc then chốt và các mối hợp tác
Một số phần trong phim đi sâu vào các khoảnh khắc biến đổi trong lịch sử thể loại. Bộ phim khám phá mối quan hệ phức tạp và đôi khi gây tranh cãi giữa Captain & Tennille, làm sáng tỏ các động lực đã hình thành nên âm thanh đặc trưng của nhóm. Một phần khác tập trung vào việc phục hồi di sản của Ray Parker Jr., vượt ra ngoài liên kết của ông với chủ đề Ghostbusters để làm nổi bật những đóng góp đáng kể của ông trong sự tiến hóa của soft rock. Thêm vào đó, series còn xem xét cách các sự hợp tác giữa Kenny Loggins và Michael McDonald đã thúc đẩy sự trỗi dậy của hiện tượng ca sĩ-nhà sáng tác, ảnh hưởng đến hàng thập kỷ của nhạc pop và rock.
Tại sao soft rock lại có sự trỗi dậy bất ngờ
Bộ phim đặt ra một giả thuyết hấp dẫn: ba sự kiện văn hóa dường như không liên quan đã kích hoạt quá trình phục hồi của soft rock. Thảm họa 11/9 đã tạo ra một nhu cầu cảm xúc về âm nhạc an ủi. Sự hồi sinh của nhạc Broadway đã mang lại sự trân trọng mới đối với các sáng tác kịch tính, đầy cảm xúc. Điều bất ngờ nhất là, sự xuất hiện của hip hop thực sự đã mở ra các con đường trở lại soft rock—khi các nhà tiên phong của hip hop đã lấy mẫu các bản ghi jazz và R&B, nhiều trong số đó có điểm chung với DNA của soft rock. Như Darryl “DMC” Daniels của Run DMC đã nói một cách hùng hồn trong series, “Không có Bob James, sẽ không có hip hop,” thừa nhận ảnh hưởng của nghệ sĩ chơi đàn piano jazz qua các thể loại.
Khoảnh khắc lan truyền thay đổi mọi thứ
Điểm ngoặt xảy ra qua một phương tiện không ngờ tới: YouTube. Một loạt video lan truyền ca ngợi “Yacht Rock”—một thuật ngữ mang tính châm biếm nhưng lại nâng cao vị thế văn hóa của thể loại—đã khơi dậy sự quan tâm mới mẻ từ giới trẻ. Cụm từ này, từng bị chế nhạo, nay trở thành biểu tượng danh dự. Những gì bắt đầu như một sự trân trọng mang tính mỉa mai đã biến thành sự nhiệt huyết chân thành, tạo ra các ban nhạc lưu diễn chuyên biểu diễn các bản hit soft rock từ thập niên 70 và 80, và nuôi dưỡng một lượng fan hoàn toàn mới.
Khám phá những sự thật bất ngờ và lịch sử ẩn giấu
Một khía cạnh đặc biệt hấp dẫn của Sometimes When We Touch là cách nó tiết lộ các ý nghĩa sâu xa và ảnh hưởng ẩn chứa trong các bản nhạc cổ điển. Bộ phim tài liệu làm bất ngờ khán giả với những mối liên hệ không ngờ—bao gồm cả việc tiết lộ bản nhạc soft rock nào giữ kỷ lục về số lượng bản cover nhiều nhất. Ngay cả những người yêu nhạc kỳ cựu cũng sẽ thấy điều này thật sự mở mắt.
Series còn làm sáng tỏ sự tinh vi về kỹ thuật của thể loại và ảnh hưởng của nó đối với các phong trào âm nhạc sau này, chứng minh rằng soft rock chưa bao giờ là thể loại đơn giản, ngọt ngào như những người phản đối từng nói.
Những suy nghĩ cuối cùng về một thể loại bị hiểu lầm
Sometimes When We Touch thành công rực rỡ trong nhiệm vụ của mình: khôi phục phẩm giá và tính phân tích cho một thể loại âm nhạc đã bị coi thường lâu nay. Trong khi soft rock thường bị chế nhạo và bị loại trừ về mặt thương mại trong một số giai đoạn, bộ phim đã đưa ra một lý lẽ thuyết phục rằng sự nhấn mạnh của thể loại này vào sự khéo léo trong giai điệu, tính xác thực cảm xúc, và các sắp xếp tinh vi đã tạo ra một dấu ấn văn hóa lâu dài. Dù qua ảnh hưởng trực tiếp hay sự trân trọng hoài cổ, soft rock vẫn tiếp tục định hình nhạc đương đại qua nhiều thể loại và đối tượng khán giả.
Bộ phim nhắc nhở chúng ta rằng giá trị văn hóa vượt qua các chu kỳ xu hướng, và rằng âm nhạc có chân thực cảm xúc và tính nghệ thuật chân chính sẽ luôn tìm thấy khán giả của nó—dù phải sau nhiều thập kỷ bị coi thường không xứng đáng.
CHI TIẾT SERIES